"Có khi nào một ngày gạt qua hết bao muộn phiền
Hãy nói anh nghe em cớ sao luôn thờ ơ
Cũng đã bấy lâu anh làm ngơ
Nhưng vết thương kia đâu thể trơ
Chẳng lẽ em đã thay lòng thật nhanh
Để trôi qua những ngày xanh
Mà có yên bình nào thật dài lâu
Để anh thôi khỏi được những lo âu
Sợ rằng ai đó sẽ có thể cướp em xa cuộc đời anh
Cố xoá hết thêm những kỷ niệm mỏng manh êm đềm
Anh luôn nhắc mình vui lên
Nhưng vẫn rất sợ ai đó sẽ có thể khiến em luôn phải vương vấn
Buông tay ra sẽ đổ vỡ những hồi ức rất đẹp
Anh luôn vẫn sợ một ngày phải nhặt lấy những mảnh vỡ.
Đến những góc phố khi xưa mình ngân nga bao nhiêu câu ca này
Còn nhẹ vương chút ánh nắng nhạt màu ồ ô
Có đôi khi vu vơ gọi tên nhau
Nhưng anh đâu muốn thấy em xa rời
Nhìn nước mắt cứ rơi khoé môi nơi anh sầu cay. "